Lời bài hát Jimmii Nguyễn Hoa bằng lăng mở ra một khung trời hoài niệm đầy chất thơ, nơi những giai điệu tự sự đưa người nghe trở về với những ký ức tình yêu thuở ban đầu. Bản hit bất hủ này không chỉ khẳng định tài năng thiên bẩm của nhạc sĩ Jimmii Nguyễn trong việc viết nên những ca từ mộc mạc mà còn phô diễn chất giọng cảm xúc, đầy lãng tử của nam ca sĩ. Từng nhịp điệu nhẹ nhàng về loài hoa tím biếc đã tạo nên một không gian âm nhạc nhuốm màu chia ly, chạm đến những rung động sâu thẳm nhất trong trái tim của biết bao thế hệ yêu nhạc V-pop thời kỳ đầu.

Lời Bài Hát Jimmii Nguyễn Hoa Bằng Lăng
Nhà bên đang đón dâu rộn tiếng cười vuiTôi làm thân khách đến chúc phúc mà thôiQuà tôi mang đến trao chỉ mỗi hoa bằng lăngBởi mình nghèo nên chỉ đứng nép ngoài sân
Ôi tình xưa đã phai nay bàn tay nàng đan với aiEm giờ đây nỡ quên mối tình thơ ấuThôi đành mang đớn đau cho người vui trọn đến kiếp sauRiêng mình tôi ôm lấy ngàn nỗi đau
Tình ơi sao có câu đời lắm bể dâuNên cuộc đời nỡ lấy mất mối tình đầuTình em như bóng mây tôi nước trôi hoài thôiMuôn đời tôi chỉ giữ mỗi bóng hình thôi
Em giờ vui áo hoa tôi nhìn em lòng đau xót xaÂm thầm tôi đứng im nỗi buồn sỏi đáTôi và em chẳng xa nhưng vì tôi ngại nên đứng xaThôi đành ôm nuối tiếc một giấc mơ
Em giờ đây đã quên bởi vì tôi nghèo so với emBao ngày thơ đã qua chỉ là dĩ vãngThôi thì tôi chúc em duyên trầu cau đẹp đôi với nhauCon đường chia hai ngã đành cách xaCon đường chia hai ngã đành cách xaCon đường chia hai ngã phải cách xa
MV Bài Hát Jimmii Nguyễn Hoa Bằng Lăng
Hợp Âm Bài Hát Jimmii Nguyễn Hoa Bằng Lăng
[Bb] Tôi làm thân khách [C] đến chúc phúc mà [Dm] thôi
[Dm] Quà tôi mang đến trao chỉ mỗi hoa bằng [Gm] lăng
[Bb] Bởi mình nghèo nên [C] chỉ đứng nép ngoài [Dm] sân.
Nhắm [Dm] mắt buông tay xiếc chặt đôi môi tôi quay bước
Chẳng thể nói [Gm] thêm lời nào chỉ biết cười mỉm giấu đi dòng lệ ướt
Tự dẫm [C] đạp bản thân mình tôi chỉ muốn em được hạnh phúc thôi
Chẳng [F] thể ngẩn đầu nhìn em xé tan không [A7] gian dù đó là phút cuối
Em mỉm [Dm] cười rồi im lặng chạy đến ôm tôi từ phía sau
Cảm [Gm] giác thân quen nhưng quá xa lạ ta chẳng còn gì là của nhau
Tôi [C] cảm nhận được em đang khóc nước [A7] mắt thấm ước áo sơ mi
Phủi [Dm] lờ tay em buông câu trách móc giả vờ câm điếc tôi lơ đi
Tôi [Dm] biết em đau lắm tôi biết em không cam tâm
Tôi [Gm] biết giữ em trong thâm tâm rồi khẽ bước đi âm thầm
[C] Tôi như thằng hề trong vở kịch còn em nàng Kiều trong bức tranh
[F] Mong ước nhỏ nhoi sẽ là chiếc [A7] chăn khoác lên người em trong đêm lạnh
Tôi [Dm] muốn được là chiếc khăn soan giúp em lau khô giọt nước mắt
Tôi [Gm] muốn mình không tồn tại để không làm cho con tim em buốt thắt
Đã [C] quá nhiều lần phải không em có [A7] lẽ vì tim tôi yếu đuối
[Dm] Không thể giữ tron vẹn lời hứa bên em cứ để một mình em đơn côi
[Dm] Ôi tình xưa đã phai nay bàn [Gm] tay nàng đan với ai
[C] Em giờ đây nỡ quên mối tình thơ [F] ấu [A7]
[Dm] Thôi đành mang đớn đau cho người [Gm] vui trọn đến kiếp sau
[C] Riêng mình tôi ôm [A7] lấy ngàn nỗi [Dm] đau.
[Dm] Em giờ đây đã quên bởi vì [Gm] tôi nghèo so với em
[C] Bao ngày thơ đã qua chỉ là [F] dĩ vãng [A7]
[Dm] Thôi thì tôi chúc em duyên [Gm] trầu cau đẹp đôi với nhau
[C] Con đường chia hai [A7] ngã đành cách [Dm] xa.
Anh thường [Dm] hỏi vì sao yêu anh khi đôi bàn tay này luôn trắng
Là do trách [Gm] nhiệm thương hại quá mức dẫn đến kết cục như vậy chăng
Chưa từng trả [C] lời chưa từng than trách cho đến lần cuối mình gặp nhau
Em vẫn lặng [F] thinh 2 dòng lệ ước đôi môi chẳng [A7] nói nên lời nào
Đưa bàn [Dm] tay nhặt từng chiếc lá âm thầm xa nhánh khi người qua
Cành hoa bằng [Gm] lăng cũng dần phai sắc khi người xem ta như người lạ
Cắn chặt [C] môi ngăn cản lý trí sẽ không ngoảnh [A7] lại nhìn người đi
Nhưng tại vì [Dm] sao anh không làm được đôi mi đấu tranh cùng suy nghĩ
